Mộc Châu – mảnh đất nhìn đâu cũng thấy đẹp, bầu trời cứ xanh ngắt xanh nắng cứ rải vàng như mật và con đường vòng vèo vượt lên những dải đất nở hoa. Có thể là thiên đường rực rỡ của hoa dã quỳ vàng, hoa cải, hoa mận nở trắng sườn đồi hay đôi khi là vẻ mơ mộng thâm trầm của những cánh rừng thông nằm lặng lẽ bên hồ, tiếng trẻ em nô đùa ầm ĩ dưới tán cây… tất cả làm nên một bức tranh phong cảnh nên thơ, trữ tình, và bình yên đến kỳ laj. 

Canh dep Moc Chau

Mộc Châu là cao nguyên rộng lớn và xinh đẹp nhất vùng núi phía Bắc thuộc tỉnh Sơn La và cũng là điểm đến vô cùng hấp dẫn. Mỗi khi mệt mỏi, căng thăng giữa cuộc sống đời thường bộn bề hay muốn tìm những phút giây bình yên trong tâm hồn, tôi lại xách ba lô lên và đi, tôi đã đến du lịch Mộc Châu không biết bao lần, nhưng dường như mỗi lần đến là lại một lần được trải nghiệm, lại được đến với những cung bậc cảm xúc khác nhau của tâm hồn, tĩnh lặng và bình yên đến lạ.

Trên cung đường với những cảnh quan kỳ vĩ, những ngôi làng xinh xắn ven đường với những mùa hoa cải, hoa đào, hoa mận ngút trời. Cái tiết trời se se lạnh cùng với những lớp sương mù dày đặc khiến cảnh vật thiên nhiên nơi đây đẹp lạ, mê mẩn hồn người, chỉ cần một ít áo ấm, thuốc men, kem chống muỗi là đủ để tìm về chốn yên bình vùng cao Tây Bắc. Mon men theo đại lộ Thăng Long từ Hà Nội, tôi chìm đắm trong khoảnh khắc phiêu bồng của cái se lạnh đầy ngẫu hứng như lời chào từ những cơn gió bấc. Tôi không thích đi ôtô lên vùng đất này, mà thích đi phượt bằng xe máy, vít ga trên con đường nhỏ nhích dần đi vào thung lũng. Thích cái cảm giác không khí lạnh ùa về, đôi bàn tay tê cóng trong màn sương, nơi đây bao giờ cũng lạnh hơn những nơi khác. Tôi không vít tay ga phóng nhanh qua các khung đường mà đi từ từ, chầm chậm để cảm nhận hết cái đẹp, cái hùng vĩ của thiên nhiên, và cũng bởi vì con đường quanh co lại sương mù, dù đã đi nhiều lần nhưng tôi cũng không dám lơ là, vẫn bò chầm chậm  qua nhưng con đường đèo dốc.

Vượt qua con đèo Thung Khe để sang đất Sơn La, cái lạnh đã bủa vây tự lúc nào. Trời cứ xanh ngăn ngắt, nắng bắt đầu rải vàng như mật, chạy xe qua những con đường ngoằn ngoèo với những dãy núi nhấp nhô trùng điệp, cảnh vật hai bên đường cứ thay đổi liên tục, màu trắng, màu hồng, màu xanh… cứ thay nhau lọt vào tầm mắt rồi lại biến mất, mỗi khúc quanh lại một vẻ đẹp khác nhau, những rừng tre thay áo bằng những lớp lá vàng phất phơ trong gió, thung lũng được tô điểm bằng các loại hoa rải trên khắp các nẻo đường.
Với những ai yêu thích dã quỳ, thì không cần phải đến tận Đà Lạt mới được thỏa mãn ngắm nhìn vẻ đẹp rực rỡ của loài hoa phố núi này. Dã quỳ nở rải rác dọc quốc lộ 6 từ huyện Vân Hồ kéo dài đến tận trung tâm Mộc Châu, rực rỡ như một chiếc cổng chào nở hoa suốt dọc đường vào thị trấn, bên cạnh là hoa trạng nguyên với sắc đỏ thẫm cũng sặc sỡ khoe sắc.Ẩn hiện sau những mái nhà là những cây hồng sai trĩu quả, nhưng đẹp nhất phải kể đến những thảm hoa cải trắng nhấp nhô trên các sườn đồi.

Không thể dùng từ “đẹp” đơn độc để nói về Mộc Châu, mà phải dùng từ “thật tuyệt vời”. Đó là một vẻ đẹp khiến người ta phải cảm thán, phải xuýt xoa, lưu luyến. Một vùng đất đẹp hiền hòa, hiếu khách, tôi có thể ngồi hàng giờ để ngắm nhìn chốn bình yên ấy không chán. Khi bình minh lên và những giọt sương vẫn còn đọng long lanh trên cành, vạn vật vẫn còn trong trạng thái ngái ngủ, mơ hồ. Ở đó có đồi chè xanh mướt, tấm vải gấm hoa dệt từ hoa cải, những bông hoa mận nở trắng rừng, hoa dã quỳ màu vàng của nắng đông, chén rượu ngô thơm lừng cùng rất nhiều món đặc sản thơm ngon khó cưỡng lại…

Đôi khi, tôi lang thang vô định trên những cánh đồng nở đầy hoa cỏ dại, tìm bắt khoảnh khắc bình yên của trời đất, của thiên nhiên, có đôi khi lại lang thang vào trong bản Áng xem cuộc sống của con người nơi đây, trẻ con nô đùa ríu rít, những cô gái dân tộc giản dị, mộc mạc nhưng luôn ẩn hiện nét duyên ngầm với tấm lòng hiếu khách, càng gắn kết chúng tôi lại gần nhau hơn

Tre em Moc Chau

Sau những phút giây đắm mình với khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp, màn đêm dần buông xuống , một ngày trôi qua chậm rãi, yên ả, buổi tối thư thái bên cốc sữa tươi và món bê chao nóng hổi, vừa mềm vừa ngọt, thêm con cá suối nướng nhâm nhi, lại được hít hà hương thơm của cỏ cây, của rừng núi thì thật là tuyệt cú mèo.

Những người đang loay hoay giữa bộn về cuộc sống hay đơn giản muốn tìm đến vùng trời bình yên cho tâm hồn thì Mộc Châu chính là sự lựa chọn hàng đầu, chính vì thế Mộc Châu là chốn tôi luôn muốn tìm về, nép mình nơi đây để tìm những khoảnh khắc yên bình. Cuộc sống này, tìm được một người đồng hành là điều đáng quý, nhưng nếu hiện giờ trái tim bạn vẫn còn khoảng trống thì hãy mở rộng trái tim mình đón lấy Mộc Châu.